Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

[oneshot] Đêm bình yên

Art by lott lott
Art by lott lott
‘ Cảm ơn bạn, ‘  dấu hiệu Woohyun, ngủ từ từ trong lòng anh ta, đôi mắt ngắm hờ vì kiệt sức,điều khiến anh mệt mỏi và mệt mỏi hơn bất cứ lúc nào.
“Không có gì.” Sunggyu thì thầm trở lại, nhẹ nhàng nắm tay ấm áp Woohyun trong mình, muốn nói nhiều hơn, nhưng biết rằng bất cứ điều gì anh nói sẽ không thay đổi sự thật, đã trở thành. Hai trong số họ đang xích lại gần nhau trong giường của Woohyun, điều mà họ làm bất cứ khi nào một trong số họ đã có những cơn ác mộng, ôm nhau suốt đêm. Hai người yêu nhau, tin tưởng lẫn nhau, nhưng những người trong số họ là những người bạn tâm giao không phải người yêu, tuy nhiên họ chia sẻ một cái gì đó sâu sắc hơn nhiều và mạnh hơn chứ không chỉ đơn giản là những người bạn
” Tôi biết. ”   Woohyun trả lời, cảm thấy Sunggyu gật đầu chống lại cậu, biết anh đã cho cậu một nụ hôn nhỏ trên đôi môi của mình, cố gắng giữ bất kỳ cảm xúc thất vọng. Woohyun biết rằng đó không phải chỉ vì lợi ích của mình, nhưng đối với Sunggyu là tốt, bởi vì anh quan tâm quá nhiều đến cảm xúc của anh về các cậu em trai của anh, bao gồm Woohyun.
Woohyun không muốn nhìn thấy nỗi đau và trầm cảm ở đó, những lo lắng và thông cảm, anh không bao giờ biểu hiện trên khuôn mặt của mình, mặc dù cậu biết, bởi vì sau khi chung sống với nhau trong nhiều năm, Woohyun luôn luôn biết.
Sunggyu biết rằng Woohyun cần anh phải mạnh mẽ, là người cậu có thể dựa vào, và nếu anh không thể kìm nén cảm xúc của mình, sau đó anh không phải làm nhiệm vụ của mình để giữ Woohyun đứng thẳng, không để cho cậu rơi ngoài nơi mà nhiều người khác sẽ lấy cậu khỏi vòng tay anh, cái gì anh đang rất không muốn xảy ra.
Woohyun biết tất cả điều này, nhưng cậu không nói gì về hành vi của Sunggyu, SungKyu im lặng khiến sự căng thẳng nuốt chửng cơ thể của cậu. Cậu không có được buồn bã hay lo lắng về nỗi phiền muội của Sunggyu, bởi vì đó là những gì Sunggyu làm, và cậu chấp nhận dù cho cho nó là gì. Cậu biết Sunggyu sẽ trở nên chán nản nếu không được nói, anh sẽ chết một khi Woohyun giết chết anh hoặc giả như một ngày không được nói bất cứ điều gì, Sunggyu quan tâm quá nhiều về bản thân và những người khác để không hy sinh bản thân nếu cần thiết. Ông không thể che giấu những cảm xúc, và Woohyun, người lão luyện trong việc đọc ngôn ngữ cơ thể biết tất cả những gì Sunggyu được suy nghĩ và cảm giác. Họ là bạn tốt nhất và chỉ vì anh ta không thể nói, không có nghĩa là anh ta không biết.
Vì vậy, Woohyun cho anh một nụ cười trấn an và nhẹ nhàng bóp tay anh, biết cử chỉ nhẹ nhàng này sẽ bình tĩnh và xoa dịu anh, điều mà Woohyun làm rất tốt.
Thở dài, anh làm tất cả mọi thứ anh có thể để chôn nỗi buồn, tức giận, trầm cảm và đau đớn mà đôi khi nhấn chìm cơ thể của mình bất cứ khi nào anh nghĩ lại thời gian đã qua, cho tới bây giờ Woohyun đã trở nên như thế nào. Nỗi đau của cậu quá lớn, và anh mong muốn rằng chính anh là người chịu nỗi đau đó thay cậu và bao nhiêu anh ghét số phận nghiệt ngã như thế nào có thể được, như thế nào tàn nhẫn cuộc sống có thể đã thực hiện một cái gì đó rất quý giá từ một người đàn ông tuyệt vời, một người đàn ông cho rằng mối quan hệ của họ chỉ là tình bạn, nhưng đã phát triển thành một mối quan hệ không thể thay thế và mạnh mẽ tại thời điểm hiện tại
Và nhìn vào chàng trai trước mặt mình: còn sống, nhẹ nhàng mỉm cười, và nói với anh rằng mọi thứ đều ổn, rằng cậu là không sao, anh không thể giữ cho cảm xúc tiêu cực, anh nghĩ về tất cả mọi thứ trong thời gian qua.
Woohyun còn sống, và nó không quan trọng nếu cậu không thể nói,  không thể hát .
Cậu ở đây và đó là điều quan trọng nhất, bởi vì người bạn của anh là ở đây trước mặt anh, cũng như anh luôn luôn thấy.Woohyun có thể không có tiếng nói của cậu, nhưng sự hiện diện của anh là quá đủ, và cho Sunggyu, đó là đủ cho anh ta.
Nụ cười anh cho là lớn hơn nhiều so với trước và anh cho phép mình lặng lẽ ôm lấy Woohyun, sự ấm áp của người khác làm anh dễ chịu, rằng anh không thể dừng lại nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt của mình. Và khi Woohyun ép tay chặt hơn, cho thấy cách mạnh mẽ và có khả năng, cũng giống như cậu vẫn luôn luôn làm vậy, Sunggyu cho phép các cảm xúc tiêu cực biến mất và đắm mình trong sức mạnh Woohyun, một sức mạnh không bao giờ chết và giữ Sunggyu sống tất cả ở một lần.
Woohyun luôn biết phải làm gì để làm cho anh cảm thấy tốt hơn, làm cho anh coi trọng tình bạn của họ nhiều hơn, một tình bạn mà anh hy vọng sẽ không bao giờ chết giữa hai người.
Woohyun nở một nụ cười khác, cậu quay sang làm rối tóc SungKyu và nhẹ nhàng nói: “Em muốn ngủ.”
Woohyun nói, một cái ngáp hiện hữu trên khuôn mặt cậu, trước khi cung cấp cho Sunggyu một nụ cười cuối cùng, xích lại gần anh hơn. Chốt cánh tay của mình quanh eo của người khác, để đầu dưới vai Sunggyu, cậu rúc vào anh cho đến khi tìm thấy một vị trí ngủ thoải mái. Sunggyu cho phép cậu làm những gì mình muốn, khi biết rằng mặc dù Woohyun có khả năng làm bất cứ điều gì và tất cả mọi thứ, cậu vẫn cần một người như Sunggyu trong cuộc sống của mình, rằng Sunggyu không đặt câu hỏi hoặc nói không khi Woohyun mệt mỏi hỏi, ” Hãy ở đây khi tôi thức dậy? “
“Luôn luôn.” Sunggyu thì thầm, “Em không thể thoát khỏi tôi.”
Woohyun chỉ ngái ngủ gật đầu với anh, để một hơi thở cuối cùng trút ra nhanh chóng trong sự ấm áp và quan tâm có được từ Sunggyu, trong khi Sunggyu hướng cái nhìn ra ngoài cửa sổ, vào mặt trăng, trước khi nói với bản thân anh đã may mắn như thế nào khi Woohyun an toàn, vẫn còn sống.
Anh không bao giờ có thể nghe thấy cậu hát trở lại, nhưng …
Im lặng là tốt hơn so với cái chết, và cho Sunggyu người có thể không yêu Woohyun như một người yêu, nhưng như một người bạn, một người bạn tâm giao, anh biết rằng sự tồn tại mà không có cậu là một sự tồn tại anh không muốn có.
Không bao giờ hết.
-ENd-

0 nhận xét:

Đăng nhận xét